UYỂN CUNG
Nam Chủ
Bảo Bối
Cover

Bittersweet

Tác giả: Pyo-min
Văn khí tác phẩm: 17
Cập nhật: 21:46 06/08/2026
17 lượt xem
XẾP HẠNG LƯỢT ĐỌC
No.17
XẾP HẠNG PHONG THẦN
No.2
SỐ CHỮ
1,622
XẾP HẠNG LƯỢT ĐỌC
No.17
XẾP HẠNG PHONG THẦN
No.2
SỐ CHỮ
1,622
Học ĐườngNgôn Tình
Đọc từ đầu
Cảnh giới truyện: Phàm nhân

Văn Án Truyện

Có những lời hứa năm mười tám tuổi, tưởng đã chìm vào quên lãng dưới tán phượng đỏ cùng nắng hạ năm nào, lại trở về cào xé tâm hồn trong một chiều mưa phố thị.
Nhà nát, tim rạn, Phượng trở lại cuộc đời thực tại bằng sự trầm lặng kiên cường. Nhưng định mệnh khéo trêu ngươi khi đưa cô gặp lại Thịnh – người con trai từng là cả bầu trời thanh xuân, mối tình đầu đầy vụng dề và trong veo. Chỉ có điều, người đứng trước mặt cô giờ đây mang dáng vẻ lịch lãm của một người trưởng thành, bên cạnh anh là một nụ cười rạng rỡ khác, và ánh mắt anh nhìn cô… chỉ còn là sự xa lạ đến lạnh lòng.
Một người cố quên để gạt đi niềm đau, một người lại bị dày vò bởi những mảnh ký ức đứt đoạn trong từng giấc mơ hằng đêm. Cái tên "Kim Phượng" rơi ra từ trang sách cũ như chiếc chìa khóa gõ cửa quá khứ bị niêm phong.
Nhưng khi những ký ức dường như sắp sửa ráp lại, khi nhịp đập tim họ một lần nữa cùng chung một tần số xót xa, thì ở nơi góc tối mờ ảo của thành phố, một đôi mắt sắc như dao đang lặng lẽ dõi theo từng bước chân của họ...
Kẻ đứng trong bóng tối ấy là ai? Sự lãng quên của Thịnh chỉ đơn thuần là do thời gian, hay đằng sau đó là một bí mật đã được sắp đặt?
“Nếu thanh xuân là một lời hứa, liệu chúng ta có đủ can đảm để đi tìm lại câu trả lời khi mọi thứ vốn dĩ đã muộn màng?”
Đọc tiếp C.1
🏆 DS Tặng Vé

Danh Sách Chương

Tổng số: 1 chương
Avt
Pyo-min
Nhấp để xem tác phẩm khác
Số truyện 1
Tổng chữ 1.6K
Cảnh giới: Phàm nhân

Đọc Thử Truyện

Chương 1: Sảnh Đèn Mờ Lạnh
Trên sảnh lớn rợp ánh đèn vàng nhạt, một người con gái đứng lặng thinh, như bị tách rời khỏi tất cả âm thanh và chuyển động xung quanh. Dáng người mảnh khảnh, chiếc váy dài chạm gót khẽ lay động theo làn gió nhẹ từ cánh cửa mở hé.

Đôi mắt cô mở rộng, nhưng ánh nhìn dường như chẳng hướng về đâu. Có điều gì đó trong ánh mắt ấy – một nỗi mệt mỏi thấm đẫm, một sự chán chường không tên với những bữa tiệc sa hoa, như thể mọi điều xung quanh chỉ là lớp nền nhòe nhoẹt cho một tâm hồn đã rạn vỡ từ lâu.

Phượng đứng đó, thẫn thờ, không cử động, không lời nói. Cả không gian như bị nuốt chửng vào im lặng chỉ bởi ánh mắt vô định ấy – nơi chẳng còn niềm mong đợi, cũng chẳng còn điểm tựa để quay về. Gói ghém lại cảm xúc nặng nề, cô nở một nụ cười gượng gạo, tiến về trung tâm bữa tiệc cùng những co...

Tương Tác Độc Giả

Xem tất cả
Hãy là người đầu tiên bình luận về tác phẩm này!